Sống Xanh

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Ngô Thị Giáng Uyên

Download sách Sống Xanh ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH HAY VỀ CUỘC SỐNG

2. DOWNLOAD

Trọn bộ ebook :               

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

Đến hôm nay, Ngô Thị Giáng Uyên đã là một tên tuổi quen thuộc với giới trẻ Việt Nam. Sau tập du ký châu Âu mang phong vị lãng mạn Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương, khá đông đọc giả hay nhắc nhở Uyên phải viết thêm điều gì mới chứ!

Thật sự, ý tưởng về một “môi trường xanh – thái độ sống thân thiện giữa con người với nhau” là đề tài Uyên hằng ấp ủ. Trong mail gửi cho nhóm thực hiện tập sách, Uyên luôn đau đáu một nỗi niềm trăn trở lớn: một trường sống của Việt Nam đang xuống cấp ở mức báo động. Chỉ vì lợi ích trước mắt, con người đã hủy hoại ghê gớm các tài sản vô giá do thiên nhiên ban tặng. Hạn hán, bão lũ… ngày càng xuất hiện dồn dập theo cấp số nhân, nào phải ngẫu nhiên! Bởi lẽ, rừng đầu nguồn đã bị đốn chặt không thương tiếc, đất đai xói mòn nghiêm trọng, còn đâu lá chắn phòng vệ hữu hiệu… Chỉ vì lợi nhuận béo bở, không ít người sẵn sàng làm hàng gian, hàng dỏm; sẵn sàng “đạp” lên nhau mà sống… Lướt qua dòng đầu tiên của mỗi mẩu chuyện nho nhỏ, cảm nhận bao trùm là sự nhẹ nhõm và thú vị – những gì Uyên viết chẳng khác nào lời chia sẻ giữa những người bạn tâm giao. Này nhé, ở phần đầu Uyên đã mời gọi mọi người “làm đám cưới nhỏ, thân mật” thôi, “thỉnh thoảng nên ăn chay”, “làm một món quà bằng tay”, tặng bạn bè, lâu lâu chịu khó “đi thang bộ” – “đi xe đạp” rồi thỉnh thoảng nhớ “đọc truyện cổ tích” hoặc “tìm đọc lại những kiệt tác văn học”… Ở đoạn khác, Uyên nhẹ nhàng nhắc nhở bạn “nói không với bọc nilon”, “hạn chế tối đa trò chơi vi tính ở trẻ con”, “đừng đua theo mốt”, “không để ti vi ở chế độ standby”, “không ăn động thực vật quý hiếm”, “tận dụng nước mưa”… Lúc khác, Uyên lại động viên “không học đại học cũng không sao hết”, dặn dò bạn đừng quên “mua hàng ở những cửa hàng vì cộng đồng” và thường xuyên “tạo điểu kiện cho người khuyết tật”…

Như vậy, không khó lắm để nhận ra thông điệp Uyên muốn gửi gắm đến mọi người. Đấy là lối sống giản dị, chừng mực, hài hòa với thiên nhiên, trân trọng những giá trị tinh thần, bớt lệ thuộc về vật chất, hư danh; tẩy chay kiểu sống chạy theo chủ nghĩa tiêu thụ.

Những lời chia sẻ của Uyên không mới mẻ, cao xa gì, những ít ra sau khi chia tay với dòng chữ cuối cùng, chắc chắn lòng bạn sẽ vui hơn, trí sẽ sáng hơn và trên hết là bạn có dịp nhìn lại chính mình, thấu đáo được hành động dù nhỏ nhất của từng cá nhân đều ảnh hưởng đến tương lai “ngôi nhà chung – Trái Đất của chúng ta”!

Tủ sách tuổi trẻ và NXB Trẻ

Trích dẫn

Sống xanh.

Không chỉ là sống thân thiện với môi trường, sống xanh là sống một “La Dolce Vita”[1] của bản thân bạn: là biết tận hưởng cuộc sống, biết yêu quý những gì mình có. Sống giản dị và vui, sống có ích cho bản thân và cho người khác.

Để khi nghe câu hát “Hãy nhìn lại mười lăm năm em có buồn không”,[2] bạn không có điều gì hối tiếc vì những ngày đã qua.

Ưu tiên giải quyết gốc trước khi giải quyết ngọn.

Ở Việt Nam, những chữ như “từ thiện”, “vì cộng đồng”, “vì xã hội” thường được đánh đồng với “thăm và giúp đỡ cho tiền”. Theo ý kiến cá nhân của tôi, đây là một việc chỉ giải quyết được phần ngọn chứ không giải quyết được phần gốc.

Việc thăm và cho tiền đồng bào bị lũ lụt quan trọng, nhưng quan trọng hơn vẫn là ngăn chặn lũ lụt bằng cách có những biện pháp bảo vệ rừng nghiêm ngặt hơn nữa. Việc thăm và cho tiền trẻ sơ sinh bị bỏ rơi quan trọng, nhưng quan trọng hơn là cách dạy ngừa thai và quan hệ tình dục lành mạnh. Bạn đồng ý với tôi không?

Nếu bạn vẫn chưa đồng ý, tôi lấy ví dụ thế này: bạn đi chơi với nhiều người trên thuyền, đang đi trên sông thì thuyền bị thủng lỗ, nước tràn vào. Nhất định sẽ tát nước ra, nhưng cùng lúc bạn cũng phải phân công người tìm cách nhét lỗ thủng lại, chứ tát nước hoài, tát nước mãi được sao?

ĐỌC THỬ

Đừng nhìn mọi thứ bằng bề nổi.

Lúc trước có người khen bài báo viết về một người trẻ trạc tuổi tôi, du học MBA về bây giờ là một nhà doanh nghiệp thành đạt. Tôi thấy cũng hay hay, sau này mới biết (một cách không chính thức thôi chứ không báo đài nào công bố hết) rằng bạn này là con một quan chức nhà nước.

Tình cờ đọc một tờ báo chụp ảnh nhà riêng của một cô người mẫu kiêm ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh, thấy nhà cô đẹp, có phong cách nên cũng phục cô còn trẻ mà giỏi bươn chải làm ăn, có được cơ ngơi như vậy. Sau mới biết cô là bạn gái của một “thiếu gia” ăn chơi khét tiếng nước nhà.

Lạ một điều, những thông tin như vậy không bao giờ được đề cập ở các bài viết hoặc bài phỏng vấn. Ở đây tôi không có ý ám chỉ bạn trẻ kia không giỏi gì hết mà hoàn toàn nhờ vào người thân, còn cô người mẫu kiêm ca sĩ kiêm diễn viên điện ảnh kia cũng không tài cán gì hết chỉ “dựa hơi” bạn trai. Nhưng ít ra những thông tin như vậy cần phải cho người đọc biết để họ tự đánh giá một cách khách quan.

Tôi đọc tạp chí Vogue có bài phỏng vấn cô gái người Nga Daria Zhukova, có nói rõ cô là bạn gái của tỉ phú Roman Abramovich – chủ câu lạc bộ Chelsea, và cũng nhấn mạnh cô có những cố gắng như thế nào trong việc ra dòng sản phẩm thời trang của riêng mình cũng như mở một gallery tranh nghệ thuật. Như vậy, ít nhất bài báo cho biết cô là bạn gái tỉ phú nhưng vẫn nỗ lực làm việc. Những tờ báo uy tín như Independent, Guardian, Times đã viết về người trẻ tuổi tên David de Rothschild, người thừa kế của đế chế tài chính ngân hàng rất lớn ở Anh, không phải do anh giàu mà vì những dự án anh đã làm được cho môi trường, đồng thời nói rõ về gia đình anh để độc giả được tường tận.

Vì vậy khi xem nghe đọc thấy điều gì, bạn đừng chỉ nên nhìn mọi thứ bằng bề nổi nhé!

Mở cửa sổ.

Ở những nước phương Bắc như nơi tôi sống, để tiết kiệm năng lượng trong nhà người ta không mở máy sưởi mà mặc áo ấm nhiều lớp dày (khi nào lạnh rên hừ hừ mới mở máy sưởi).

Ở Việt Nam, cách tiết kiệm năng lượng lãng mạn hơn nhiều, mở cửa sổ ra đi bạn. Chỉ dùng máy lạnh và quạt lúc nào thật sự cần thiết thôi. Mở cửa ra, biết đâu thấy hoa trên cửa sổ như bài hát của Travis “Look at you now, flowers in the window it’s such a lovely day”…

Viết thư phản ánh.

Người Việt có lẽ qua một thời kỳ bao cấp quá lâu nên ngay cả trong thời này vẫn nhiều lúc quên đi quyền lợi của mình, thường hay bỏ qua những sản phẩm và dịch vụ kém… Quan điểm phổ biến là “thôi, chấp làm gì”, “có nói nó cũng không nghe đâu”, “bỏ đi cho rồi”… Nhưng nếu làm vậy, bạn vô tình tiếp tay để những điều chưa tốt đó cứ tồn tại mãi.

Vì vậy nếu bạn không hài lòng với sản phẩm hoặc dịch vụ nào, hãy cầm viết lên hoặc gõ máy tính phàn nàn với công ty, khách sạn, nhà hàng… đó, nếu vẫn không giải quyết thì viết lên Hội bảo vệ người tiêu dùng.

Đạp xe đạp.

Tôi là một người ủng hộ rất nhiệt tình chủ trương đi xe đạp – phương tiện giao thông thân thiện với môi trường nhất (có lẽ chỉ thua đi bộ), không tốn lít xăng nào, không gây ồn ào, khói bụi. Ở Anh, đồng nghiệp thấy tôi đi xe đạp lấy làm ghen tị lắm, vì họ ý thức được đi xe đạp tốt cho sức khỏe và không gây ô nhiễm. Họ bảo ai đi xe đạp nhìn cũng rất “quý phái” (noble). Ở Việt Nam, đồng nghiệp nhìn thấy tôi đi xe đạp thì kêu “Làm sao ra nông nỗi này?”.

Nếu bạn có vài trăm ngàn đồng, theo tôi, bạn nên mua một chiếc xe đạp ngay. Chỉ cần đạp một tháng là đảm bảo lại vốn tiền xăng, giảm cân, tốt cho tim mạch, tốt cho thành phố, nói tóm lại chỉ có tốt mà thôi.

À, sẵn đây kể bạn nghe về chiến dịch “World Naked Bike Ride” (tạm dịch: Diễu hành xe đạp khỏa thân toàn thế giới), được tổ chức hằng năm và có hơn 70 thành phố trên 20 quốc gia như Canada, Hi Lạp, Nhật, Tây Ban Nha, Anh, Nga… tham dự, trong đó người tham gia diễu hành bằng xe đạp có thể mặc quần áo hoặc hoàn toàn khỏa thân, như một dạng biểu tình chống khói bụi ô nhiễm và việc lệ thuộc vào dầu lửa.

Dù thích ý tưởng này cách mấy, ở Việt Nam hiện giờ tôi khuyên bạn nên mặc quần áo khi đạp xe đạp ngoài đường nếu không bị công an bắt ráng chịu!

Nhớ rằng bạn không phải là “cùi cơm xác mía”.

Mới đây tôi có đọc cuốn How to avoid a near life experience của Steve Head, trong đó dặn ai cũng nên có một cuốn sổ, mỗi trang viết vắn tắt về một thành công mà mình đã làm được. Tôi đọc xong sách đó, chưa kịp mua quyển sổ nữa nhưng sẵn đây chia sẻ bí quyết này với bạn luôn. (Nhớ mua cuốn sổ đẹp để nhìn cho khí thế!).

Thành công ở đây không cần phải là huy chương vàng môn điền kinh tại SEA Games hay kiếm được triệu đô trước 30 tuổi. Tôi xin lấy ví dụ những thành công mà tôi sẽ ghi trong cuốn sổ của bản thân cho bạn xem:

Trang 1: Học làm được món ăn fajitas của Mexico.

Trang 2: Hài lòng với những câu trả lời phỏng vấn đợt rồi.

Trang 3: Tuần trước viết được bức thư tay cảm ơn cô Gerlinde ở Áo.

Trang 4: Giúp đồng nghiệp cách dùng Microsoft Project.

v.v.

Nhưng chừng đó đủ để lên tinh thần mỗi khi chán nản vì mình “tài cao phận thấp chí khí uất”. Đặc biệt có tác dụng tốt trước một buổi họp căng thẳng làm đầu óc dễ bấn loạn, khi đọc những trang này, tôi sẽ thấy phấn chấn và tự tin với chính mình hơn.

Và bạn cũng vậy, ngay cả những lúc khó khăn nhất, quyển sổ này sẽ giúp bạn thấy mình cũng ngon lành chứ không phải “cùi cơm xác mía”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *