Trang chủ / Quà tặng cuộc sống / To Sir, with love – Người thầy kính yêu

To Sir, with love – Người thầy kính yêu

to sir with love1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Edward Ricardo Braithwaite

Download sách To Sir, with love – Người thầy kính yêu ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH HAY VỀ CUỘC SỐNG

2. DOWNLOAD

Định dạng ebook                 

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ?  Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

To Sir, With Love là câu chuyện kể về Ricky Braithwaite, một cựu phi công chiến đấu của Không quân hoàng gia Anh và đã tốt nghiệp Đại học Cambridge, ông đã đến London vào năm 1948. Mặc dù đã có tay nghề cao trong ngành điện tử, ông đã phải thay đổi nghề nghiệp của mình sau công việc ông mà ông đã lựa chọn, sau khi khám phá ra thực chất cuộc sống của người da đen thời hậu chiến ở nước Anh. Nhận công việc duy nhất mà ông có thể làm, ông bắt đầu những bài giảng đầu tiên của mình trong một trường học nổi tiếng nghich ngợm ở khu Đông London.

Được sự giúp đỡ của một hiệu trưởng có tư tưởng tiến bộ, ông Florian, người thầy giáo đã biến sự nổi loạn tuổi mới lớn của học trò thành lòng tự trọng, làm cho học trò biết quan tâm và yêu thương người khác – và trên con đường của mình, ông thấy rằng ông ngày càng đồng cảm với các học trò của mình hơn.

Chương 1

Chiếc xe buýt hai tầng màu đỏ đầy nghẹt những bà thợ giặt ủi, làm thuê, thân hình phốp pháp, nói năng ầm ĩ, len lỏi nhích từng chút một giữa đám xe cộ chen chúc trên đường Aldgate. Các bà trêu ghẹo nhau, buông ra hàng tràng những lời nhận xét rất bỗ bã rất rôm rả, hoàn toàn chẳng sợ tôi – một người da đen và là người đàn ông duy nhất trên chuyến xe, nghe lỏm được. Tôi cười thầm trước phong thái tự nhiên, thoải mái của họ, những con người đại diện cho một thành phần quan trọng trong cái thành phố lớn nhất nhì thế giới này nhưng đồng thời ăn nói như những người nông dân năng nổ, cả đời gắn liền với đồng ruộng.

Chiếc xe buýt rẽ sang đường Commercial. Đến mỗi trạm các bà lần lượt xuống xe, trở về với gia đình, với mái ấm khuất trong mạng lưới chằng chịt của những ngõ hẻm cách xa lộ chính, sau một ngày lao lực từ mờ sáng. Qua cửa sổ xe buýt, tôi ngắm nhìn những cửa hàng tồi tàn ở mặt tiền, những quán xá bên đường có bảng hiệu kẻ kiểu chữ lớn chân phương mang những cái tên biểu hiện những gốc gác xa xôi: Hy Lạp, Do Thái, Ba Lan, Trung Hoa, Đức, Ấn Độ, và nhiều nơi khác nữa.

Đến trạm New Road, tôi đứng dậy xuống xe. Xe lăn bánh rồi mà tôi còn đứng ở trạm dừng, tự nhiên cảm thấy buồn bã. Tôi đã từng ôm ấp những ý tưởng lãng mạn đến mức ngây thơ về Khu Đông Luân Đôn này, với những cư dân quốc tế cùng lịch sử hấp dẫn. Tôi đã từng mơ tưởng đến ngày mình dạo bước trên vỉa hè lát gạch của đường Cable Makers, đứng ở Blackwall nhìn ngắm dòng sông Thames; nơi ngày xưa những con tàu đã dong buồm đi tìm thuộc địa.

Nhưng có gì lãng mạn đâu trên những con đường chồng chéo, huyên náo này, những cửa hàng xập xệ nằm bên những hố bom há hốc kia. Ở đây cũng thấy gạch vụn, bụi đất và ruồi nhặng. Ở đâu cũng thấy nặng mùi từ cửa hàng thực phẩm với những khay cá muối không đậy điệm, từ những tiệm bán gà vịt hôi nồng, từ những cống rãnh, lũ ruồi bọ bu đầy trên các đống rác, những trái cây úng và rau thối.

Tôi miễn cưỡng đi trong bầu không khí ngột ngạt ấy, băng qua đám người đủ mọi sắc tộc đang vội vã, xô đẩy nhau. Gần cầu xe lửa, đám con nít đang chơi đùa trên khoảng đất hoang tàn đầy đá vụn, cỏ dại lẫn rác rến. Chúng ùa cả lên vỉa hè mà chơi, chúng mỉm cười nhìn tôi và vẫn tiếp tục nô ngịch, tôi phải bước vòng xa để tránh chúng. Chúng đâu biết rằng chính những nét mặt vui tươi, tuy bẩn thỉu nhưng không hãi sợ của chúng đã giúp tôi thêm can đảm đối đầu với một thử thách mới.

Chẳng bao lâu, tôi tìm ra một hẻm nhỏ với tấm biển mang dòng chữ:

TRƯỜNG TRUNG HỌC GREENLADE

Hiệu trưởng: A. Florian

Con hẻm này dẫn đến một sân chơi rải đá cuội và ngôi trường sừng sững vươn cao lối kiến trúc kiên cố, giản đơn nhưng khá bẩn thỉu. Ở một góc sân là nhà vệ sinh sơn màu xanh lục, bảng đề hai chữ: NAM SINH. Một chú bé nhỏ con, tóc đen từ trong đó đi ra, trông thấy tôi liền giấu ngay mẩu thuốc lá chú đang kẹp chặt giữa ngón cái và ngón trỏ.
– Tìm ai đây, cha nội? – Giọng nói đặc biệt của chú ta the thé đến buồn cười.
– Ông Florian ở đâu? – Tôi không kiềm được vẻ thú vị trong giọng nói của mình khi thấy điếu thuốc lá giấu giếm một cách vụng về kia.
– Đi thẳng lên cầu thang kia kìa, – với vẻ thản nhiên, chú bé vung cả bàn tay và điếu thuốc lá chỉ về hướng ngưỡng cửa khép hờ.
Cầu thang nằm ngay ngưỡng cửa dẫn đến một cánh cửa khác cũng sơn màu xanh lục có gắn tấm thiệp nhỏ.

ĐỌC THỬ

Xin vui lòng gõ cửa

Tôi gõ cửa và đợi; một tiếng nói thoáng vẻ sốt ruột vẳng ra “Cửa mở, vào đi”.

Phía sau chiếc bàn giấy lớn, là một người đàn ông thấp bé. Mái tóc xoăn bạc trắng ôm lấy vầng trán rộng. Gương mặt rám nắng trẻ trung và ung dung đến ngạc nhiên; đôi mắt nâu ánh lên vẻ ngỡ ngàng như vừa khám phá ra một điều hứng thú.

Lúc ông ta đứng dậy đón tôi, tôi nhận ra lưng ông ta hơi khòm. Ông chìa bàn tay chắc nịch ra và cười nói:

– Chắc anh là Braithwaite? Chúng tôi đang chờ anh đấy. Xin mời ngồi.
Tôi ngồi xuống ghế, hài lòng và an tâm vì sự nhiệt tình trong lời chào của ông.
– Rất vui mừng có anh đến đây, – ông vào chuyện, – tôi hy vọng rằng sau khi có dịp quan sát trường của chúng tôi, anh vẫn bằng lòng ở lại.

– Điều này thì hẳn nhiên rồi, thưa ông.
Ông mỉm cười trước sự hăm hở của tôi:
– Tốt hơn hết là anh nên xem qua trường ốc rồi ta sẽ nói chuyện sau. Lề lối ở đây được tiến hành có phần nào khác hẳn thông lệ, và nhiều thầy cô cho rằng điều đó sẽ làm rắc rối thêm. Anh cứ đi thăm trường đi, muốn vào đâu thì vào, sau bữa cơm trưa chúng ta sẽ bàn tính lại.
Nói xong ông đứng lên đưa tôi ra cửa, đôi mắt ông lấp loáng một ánh linh hoạt tựa như ánh mắt của một chú nhóc con tinh quái.
*
*   *
Từ phòng hiệu trưởng, cầu thang dẫn xuống một hành lang hẹp giữa hội trường và một dãy lớp học. Tôi vừa ngừng chân trước lớp học đầu tiên thì cửa phòng bị đẩy bật mạnh ra phía ngoài, một cô gái tóc hung, cao lớn phóng ào ra hành lang; hai cô gái khác theo sát nút. Không tránh kịp, tôi giữ chặt hai cánh tay cô gái để cô khỏi va sầm vào tôi. Lấy lại bình tĩnh rất nhanh, cô mỉm cười ngổ ngáo và sau một tiếng “xin lỗi” là chạy vọt theo hành lang rồi khuất dạng. Hai cô bạn kia hấp tấp lui vào lớp học.
Sửng sốt trước sự gặp gỡ bất ngờ này, tôi quyết định nhìn xem cho rõ những gì đang diễn ra bên trong. Tôi gõ cửa, mở ra và bước vào. Cả lớp nhao nhao như cái chợ, suốt một lúc lâu dường như không ai nhận ra sự hiện diện của tôi. Rồi từ từ, từng người một quay ra nhìn tôi chăm chú. Khoảng bốn mươi em vừa nam vừa nữ trong lứa tuổi mười lăm đang tỉnh bơ đứng quanh hoặc ngồi luôn trên bàn học. Có lẽ chính xác hơn phải gọi chúng là những thanh niên và những thiếu nữ, vì ở chúng, đã toát ra vẻ trưởng thành, không những trong sự phát triển của cơ thể mà còn trong cách chúng ăn mặc để nhấn mạnh vào sự nảy nở. Hầu hết tất cả đều mặc một loại đồng phục không chính quy. Với các cô gái, đồng phục chính là những vòng đeo tay và khoen tai lấp lánh, những chiếc áo bó sát thân hình và chiếc váy dài lượt thượt. Tóc uốn, kết với đủ kiểu tóc lộn xộn mà chúng bắt chước những tài tử xi nê chúng yêu thích. Các cậu con trai mặc quần Jeans xanh, áo Pull hoặc những chiếc áo sơ mi mở banh ngực.
Một cô gái mắt tròn bạnh, lốm đốm tàn nhang rời nhóm bạn đứng bên lò sưởi, tiến đến gần tôi.
– Nếu như ông tìm lão Hackman thì vào phòng hội đồng mà tìm, – cô ta tuyên bố. – Lão ấy bảo, khi nào bọn tôi đã giữ gìn trật tự thì cử một đứa đi gọi lão về.

Thình lình cả bọn đều lên tiếng, những câu hỏi tung ra liên tiếp, hỗn loạn: “Ông là thầy giáo mới đấy hả?”. “Ông dạy thế cho lão Hack phải không?”.
Lợi dụng câu nói của cô gái mặt tròn, tôi chỉ bảo “Để tôi vào phòng hội đồng”, rồi vội ra thật nhanh. Tôi bàng hoàng. Cái lớp học tôi vừa bước vào có khác gì một bầy thú hoang. Ở đây người ta để mặc cho học sinh làm loạn như vậy sao?.
Phòng hội đồng nằm trên đầu cầu thang ở cuối hành lang. Một thanh niên nhợt nhạt như thây ma, áo sơ mi nâu, cà vạt vàng, quần tây rộng thùng thình đang ngồi ngả lưng trên chiếc ghế bành. Lúc tôi bước vào, anh ta ngước nhìn và bật thốt:
– A, lại thêm chú cừu nữa bước vào lò sát sinh, một chú cừu đen! – Anh ta cười toe toét như thể đã nói một câu ý nhị lắm vậy.
Tôi vốn dễ nổi con thịnh nộ khi bị người khác châm biếm màu da của mình, nhưng qua nhiều tháng năm tôi đã dần quen kiềm chế, tôi quan sát tên thô lỗ kia và tự giới thiệu:
– Tôi là Braithwaite. Phòng Quản trị khu Đông Luân Đôn đã phân tôi về đây.
– Mong rằng anh sẽ gặp may mắn hơn Hackman.
– Tôi cứ tưởng anh là Hackman chứ, người ta bảo tôi anh ấy ở đây mà.
– Lúc nãy anh ta vào đây đâu độ mười giây rồi đi mất, biệt tăm luôn!
– Thế thì lớp học của anh ta sẽ ra sao?
Nghe tôi nói thế, hắn ta cười phá lên:
– Tôi chắc là anh sẽ lãnh đủ.
Trong lúc tôi nghiền ngẫm cái tin đáng sợ này, hắn đứng dậy bỏ đi. Một lát sau, cánh cửa lại mở ra và một người phụ nữ tóc vàng, cao lớn, mặc áo trắng bước vào. Tóc chị búi sau gáy, vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ có đôi mắt to màu xám và nụ cười cởi mở mới cho thấy bản chất đôn hậu của chị. Chị chìa tay cho tôi.
– A, xin chào! Chắc anh là thầy giáo mới?

– Vâng, tôi là Braithwaite.
– Còn tôi là Grace Dale – Evans – Giọng chị trầm trầm, êm ái – Anh đã gặp bọn trẻ chưa?
– Vừa mới gặp xong. Ông Florian đã đề nghị tôi đi thăm các lớp… thế là tôi nhảy ngay vào lớp Hackman phụ trách.
– Ồ, thế à? Khá hỗn xược, phải không anh? Tôi dạy môn nữ công ở lớp đó.
Vừa trò chuyện chị vừa loay hoay thu nhặt những chiếc cốc bày bừa bộn trên lò sưởi, dưới sàn nhà, trên thành cửa và cho vào bồn nước trong góc. Rồi chị bắt tay vào việc rửa ly tách và tiếp tục nói chuyện trong tiếng lách cách của đồ thủy tinh va chạm.
– Anh dạy học đã lâu chưa?
– Thực tình mà tôi nói đây là lần đầu tiên tôi nhận công việc này.
– Anh là cựu quân nhân à?
– Vâng, phi công của Không quân hoàng gia. Sao chị hỏi thế?
– Ồ, tôi chỉ muốn biết đôi điều về anh thôi mà. Anh ở lại đây ăn trưa nhé?
– Rất sẵn lòng nếu đó là một bữa cơm bình thường.
– Hay quá. Để tôi đi báo cho chị thư ký biết. Chị ấy sẽ sắp xếp chuyện này. Hẹn gặp anh ở đây vào giờ giải lao. Khi ấy anh có thể gặp gỡ các giáo viên khác.
Chị đi ra, tôi ngồi lại nhìn quanh. Căn phòng nhỏ, sách vở chồng chất bừa bộn khắp nơi. Trong một tủ lớn, cửa mở toang là một đống lộn xộn nào là bóng, nào là lưới, nằm lẫn với những đôi găng quyền anh và những bó quần soọc thể thao vấy bẩn. Áo khoác, dù, túi xách xếp dọc một bên tường và rải rác bên phòng là chín, mười chiếc ghế cùng một bàn giấy lớn.
Tôi xuống cầu thang, bước ra khoảng sân chơi rải sỏi có tường bao quanh bốn phía. Trên sân đầy những bao giấy nhàu nát, hạt táo và giấy gói kẹo. Tuy sáng nay, trời nắng chói, một phần khoảng sân này vẫn chìm sâu trong bóng tối âm u làm cho ngôi trường mang sắc thái ảm đạm, tù hãm của một trại giam.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *