Trang chủ / Quà tặng cuộc sống / Quà Tặng Cuộc Sống – Điều Ước Của Cha

Quà Tặng Cuộc Sống – Điều Ước Của Cha

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Nhiều tác giả

Download sách Quà Tặng Cuộc Sống – Điều Ước Của Cha ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : QUÀ TẶNG CUỘC SỐNG

2. DOWNLOAD

Download Ebook         

File ebook hiện chưa có hoặc gặp vấn đề bản quyền, Downloadsach sẽ cập nhật link tải ngay khi tìm kiếm được trên Internet.

Bạn có thể Đọc thử hoặc Xem giá bán.

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

Lời giới thiệu

Quà tặng cuộc sống là bộ sách vô giá về những giá trị trong cuộc sống. Đó là những câu chuyện nhẹ nhàng về tình cảm gia đình, tình thầy trò, tình bạn bè. Qua từng câu chuyện, bạn sẽ biết cách học yêu bản thân mình hơn và trân trọng từng giây phút trong cuộc đời. Thành công hay thất bại, thậm chí những kinh nghiệm tệ hại nhất cũng chính là những bài học đáng giá nhất sẽ giúp bạn nhận ra giá trị của cuộc sống.

Quà tặng cuộc sống – Điều ước của cha là những câu chuyện về tình cha con cảm động, mang tính nhân văn sâu sắc.

ĐỌC THỬ

CHA VÀ CON

Một người cha già nua ngồi hóng mát trên băng ghế gỗ trước sân nhà cùng đứa con trai thành đạt của ông. Bất chợt một con quạ sà xuống đậu bên bờ giậu.

Người cha già nua hỏi đứa con của mình:

– Con gì vậy con?

Người con trả lời:

– Đó là con quạ.

Một lúc sau, ông lão lại hỏi con trai:

– Con gì vậy con?

Người con trả lời:

– Đó là con quạ.

Vài phút sau, ông lão lại hỏi con trai:

– Con gì vậy con?

Người con đáp lại:

– Cha ơi, con vừa nói đó là con quạ mà.

Một chốc sau, ông lão lại hỏi con trai lần thứ tư:

– Con gì vậy con?

Lần này, giọng người con đã có phần bực bội, anh ta trả lời gắt gỏng:

– Cha ơi! Đó là con quạ! Con quạ!

Sau đó vài phút, người cha lại hỏi con trai lần nữa:

– Con gì vậy con?

Lần này thì đứa con phát cáu lên, anh to tiếng:

– Cha ơi, sao cha cứ hỏi hoài một câu hỏi, mặc dù đã bao nhiêu lần con trả lời cha: đó là con quạ! Cha không hiểu hay sao!

Người cha già lụm khụm đi về phòng mình và quay trở ra chiếc ghế gỗ với một quyển sổ cũ kỹ. Ông lần giở đến một trang viết và đưa cho con trai đọc. Đứa con đọc được những dòng chữ sau trong quyển nhật ký của cha:

“Ngày… tháng… năm…

Hôm nay, khi tôi cùng đứa con trai bé bỏng của tôi ngồi hóng mát trước sân nhà, thì có một con quạ sà xuống. Con tôi hỏi tôi hết thảy hai mươi lăm lần đó là con chim gì. Tôi trả lời con trai tôi đủ hai mươi lăm lần rằng đó là con quạ mà trong lòng vẫn ngập tràn hạnh phúc”.

CHẠY ĐI CON

Chị em tôi mồ côi mẹ sớm. Chị lớn cơm nước chưa rành, đứa út hãy còn ẵm ngửa, nhà nghèo, cha tôi đi làm mướn, cơm ăn bữa đói, bữa no nhưng chị em tôi lớn nhỏ đều được đến trường. Cha tuy là nông dân ít chữ nghĩa nhưng sống với xóm làng, ông chưa hề làm mếch lòng ai.

Chị em tôi học xong thì về phụ cha làm thêm kiếm sống, nhưng tật tôi ham chơi nên thường bị mắng vốn nhiều, tính khí tôi lại ngang bướng, cục cằn, hay cãi lời và vì vậy, dù là đứa con được cưng nhất, tôi cũng đồng thời là đứa bị đòn nhiều nhất. Cha tôi rất nóng tính, khi tức giận thì khó kìm chế. Ông lại có nghề võ nên trận đòn nào chị em tôi cũng nếm ra trò. Có một lần giận quá, cha tôi lỡ tay đánh tôi chí mạng. Tôi không khóc nhưng trong lòng hờn giận không nguôi, tôi lầm lì trở nên xa cách cha. Tối nhớ mẹ và thầm ước nếu mẹ còn sống thì chị em tôi sẽ không bị đòn đau thế này vì mẹ luôn bênh con mà…

Ít bữa sau, cha gọi chị em tôi đến dặn rằng: “Từ nay khi cha giận mà đánh thì cha cho phép tụi con chạy”. Chị em tôi nhìn nhau vừa bất ngờ vừa thấy băn khoăn nhưng không đứa nào dám hỏi lại, chúng tôi lo là không biết khi chạy đi rồi lúc quay về có bị cha “đánh nguội” như con của mấy gia đình khác không?

Nhưng cha tôi đã rất giữ “uy tín” và những lần sau khi ông giận rượt đánh, chúng tôi cứ được thể chạy mất xứ cho đến khi thấy cha nguôi giận lại mò về.

Theo năm tháng, chị em tôi cứ hồn nhiên lớn lên, thay nhau làm cha buồn phiền, giận dữ rồi cứ chạy tránh đòn mà không hiểu lòng cha… Cho đến một ngày nghe cha nói “cha sợ đánh đau làm các con bịnh…”!

Có nhìn thấy cơn thịnh nộ của cha thì mới cảm nhận được sự dằn nén tức tối không trút được của ông… Mỗi bậc cha mẹ có một cách dạy con, nhưng cái cách giận muốn đánh dạy nhưng rồi lại xúi “Chạy đi con” của cha tôi thật ẩn chứa một tâm trạng đầy mâu thuẫn. Phải chăng vì bao năm dài, cha đã sống thu mình, nhịn ăn, nhịn mặc, lam lũ, cơ cực nuôi con đã khiến cho ông phân thân ra thêm một người mẹ để ấp ủ, che chở các con?

Mặc dù cha tôi có nghề võ nhưng ông không dạy cho chúng tôi miếng võ nào để “thủ thân”, ông lo rằng chúng tôi huênh hoang, tự mãn. Ông chỉ luôn dạy chúng tôi “sống ở đời chớ có làm hại ai và cũng đừng để người ta hại mình”.

Biết bao lần trên đường đời, tôi đã đối mặt với bao thử thách nghiệt ngã, bao lần trong nghề đối mặt với những đối tượng phải một mất một còn, nhưng cách sống của cha, lời dạy của cha đã giúp tôi biết dằn nén, nhẫn nhịn và mở lòng tha thứ. Tôi đã cho đi và cũng đã nhận lại bao điều quý giá từ cuộc sống, từ những người tử tế khác. Cha ơi! Con sao có thể thành người nếu không có tình cha?

MỘT HÀNG DẤU CHÂN

Một đêm nọ, tôi nằm mơ thấy mình được cùng cha đi dạo trên bãi biển. Những kỷ niệm trong đời như một cuốn phim chiếu chậm khẽ lướt qua đầu tôi. Từng việc từng việc qua đi để lại trên cát hai hàng dấu chân, một của tôi và một của cha.

Khi cảnh cuối của bộ phim sắp hết, tôi ngoái đầu nhìn lại. Tôi nhận thấy đôi lúc trên con đường ấy chỉ có một hàng dấu chân. Đó chính là những khoảng thời gian buồn bã và thất vọng nhất của cuộc đời tôi.

Điều này khiến tôi rất thất vọng. Tôi đã không kiềm được lòng và thắc mắc với cha:

– Cha ơi, cha đã nói rằng một khi con trải lòng mình ra với cha thì cha sẽ cùng con đi hết mọi nẻo đường. Nhưng tại sao trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời con, chỉ còn một mình con bước đi. Tại sao khi con cần cha nhất thì cha lại rời bỏ con hả cha?

Cha tôi âu yếm nhìn tôi và trả lời:

– Con yêu quý của ta! Ta yêu con và không bao giờ để con phải chịu đựng một mình. Con chỉ nhìn thấy một hàng dấu chân là vì khi ấy ta đang cõng con trên lưng ta, con ạ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *