Trang chủ / Hồi ký - danh nhân / Nỗi Buồn Chiến Tranh

Nỗi Buồn Chiến Tranh

1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK

Tác giả : Bảo Ninh

Download sách Nỗi Buồn Chiến Tranh ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng.

Danh mục : SÁCH HỒI KÝ – DANH NHÂN

2. DOWNLOAD

Định dạng PDF               Download

Định dạng PRC               Download

Định dạng EPUB            Download

Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé : Hướng dẫn tải sách

3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH

“Nỗi buồn chiến tranh” mang nặng tâm sự của người lính thời hậu chiến. Rõ ràng, chiến tranh đã đi qua nhưng những vết thương mà nó để lại cho con người chẳng thể một sớm một mai mà nguôi đi.

Từ đầu đến cuối, câu chuyện đã mang dáng dấp của một nỗi ám ảnh, một cơn ác mộng với những cơn đau, những bàng hoàng, dằn vặt và day dứt, khi hiện tại và quá khứ cứ chồng chéo lên nhau, những cái chết được tái hiện và người lính sống lại những khoảnh khắc kinh hoàng nhất của đời mình. Bởi sức nặng của nó mà “Nỗi buồn chiến tranh” không hề dễ đọc. Nhưng cần phải đọc, để biết rằng có những thế hệ người Việt Nam đã phải trải qua những tàn khốc và đau thương để trả cái giá cho hòa bình.

Là một công dân sinh ra ở thời bình, mình chỉ được biết đến chiến tranh qua đài báo, sách vở. Trong những tác phẩm văn học mình được học thời còn là học sinh, chiến tranh trong từng câu chữ hiện ra thật đau đớn, nhưng con người thời chiến lại thật bi hùng, vĩ đại. Chiến tranh, với những mảng đen – trắng, tốt – xấu, đúng – sai hiện lên thật rõ rệt, rạch ròi.

Người ta hào hứng ra trận, suy nghĩ về chiến trường chỉ như “Đường ra trận mùa này đẹp lắm”, đầy kiêu hùng và bi tráng.Thế nhưng, Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh lại mang một gam màu hoàn toàn khác.Văn học thời chiến đa phần là để cổ vũ kháng chiến, và dường như nó đã đánh mất cái hiện thực nghiệt ngã mà ít ai suy nghĩ tới.
Và Nỗi Buồn Chiến Tranh đã giúp lấp đầy khoảng trống đó.

Kiên, một thanh niên tràn trề tinh thần sục sôi cứu nước, ra trận với đầy đủ tâm thế lẫn tư thế. Thế nhưng, chiến trường khốc liệt đã dập tắt cái ảo tưởng về chiến trận mà trước đây Kiên được nghe nói đến qua văn thơ. Mọi thứ hiện lên quá xám ngắt, con người phải đấu tranh lẫn nhau, hoặc sống, hoặc chết, tự mình biến mình trở nên ti tiện và phải đi ngược lại cái nhân cách thuần khiết để thực hiện lí tưởng dân tộc.

Nỗi Buồn Chiến Tranh mang đầy cái u ám tàn khốc. Nó khắc họa lên một mảng tối trong chiến tranh, đeo một nỗi buồn day dứt, dai dẳng và đầy ám ảnh về con người cùng khát vọng hòa bình. Nó dứt hẳn khỏi những lòng tự tôn dân tộc vốn đã đi vào lối mòn trong thơ ca kháng chiến, mà tô lên cuộc đời một vùng tối đau thương.

Nỗi Buồn Chiến Tranh chính là tác phẩm ám ảnh nhất và xuất sắc nhất của Bảo Ninh.

Trích dẫn :

MÙA KHÔ ĐẦU TIÊN SAU CHIẾN TRANH ĐẾN với miền hậu cứ Cánh Bắc của mặt trận B3 êm ả nhưng muộn màng. Tháng 9 và tháng 10, rồi tháng 11 nữa đã trôi qua, vậy mà trên dọc dòng Ya-crông-pôcô làn nước mùa mưa xanh ngát vẫn tràn ắp đôi bờ. Thời tiết bấp bênh. Ngày nắng. Đêm mưa. Mưa nhỏ thôi, nhưng mưa… Mưa… Núi non nhạt nhòa, những nẻo xa mờ mịt. Cây rừng ướt át. Cảnh rừng lặng lẽ. Tối ngày đất rừng ngùn ngút bốc hơi. Biển hơi màu lục, ngụt mùi lá mục.

Và, cho tới tận những ngày đầu tháng Chạp tất thảy những ngả đường trong rừng vẫn còn đang lầy lội khốn khổ, hư nát, bị hòa bình bỏ hoang, hầu như không thể qua lại được, dần dần tụt chìm xuống, mất dấu tích giữa cây rừng cỏ tốt um tùm.

Hành trình trong điều kiện thời tiết như thế, đường sá như thế cực nhọc, vất vả không tả được. Chỉ có non năm chục cây số từ thung lũng hồ Cá Sấu ở đông Sa Thầy ngang qua huyện 67 về ngã ba Đồi thánh giá trên bờ tây Pô cô mà một chiếc Zil ba cầu vâm váp máy khỏe nhường ấy cật lực chạy cả ngày không nghỉ vẫn để lỡ độ đường. Phải mãi tối mới tới cửa truông Gọi Hồn. Xe đậu lại bên bờ một con suối rộng phủ đầy củi mục.

Người lái ngủ trong ca bin, còn Kiên lên thùng xe mắc võng nằm một mình. Nửa đêm mưa xuống. Một màn mờ mỏng, dịu như sương, êm lặng rơi hầu như không thành tiếng. Tấm bạt xe cũ nát lấm tấm dột. Nước mưa rỉ xuống thong thả rỏ giọt lên những bọc ni lông gói hài cốt tử sĩ xếp lát trên sàn xe. Không khí ẩm sánh lại, quánh ướt, từ từ lùa những ngón tay dài ngoằng lạnh toát vào bên trong bọc võng. Chảy rào rào buồn buồn, miên man như là dòng thời gian trôi thành tiếng, nghe nửa tỉnh nửa mơ. Cả trong lẫn ngoài giấc ngủ đều một đêm tối như bưng và mịt mùng hơi ẩm. Gió ướt rượi thở dài. Tự nhiên có cảm giác là tuồng như chiếc xe bỗng dưng rời chỗ, im lìm lăn bánh, chạy êm ru, không cần động cơ, không người cầm lái, một mình mộng du trên con đường rừng cô quạnh. Và âm thầm lẫn trong tiếng suối là tiếng thở dài của rừng sâu nghe vời vợi xa xôi và tuyệt mù hư ảo như là âm vang vọng lại từ một thời nào đó, nhuö là tiếng của làn lá vàng rơi trên thảm cỏ từ lâu lắm rồi…

Vùng này là vùng Kiên thông thuộc. Chính là ở đây vào cuối mùa khô năm 69, mùa khô cực kỳ cùng khốn của toàn cõi B3, tiểu đoàn 27 độc lập, cái tiểu đoàn bất hạnh mà anh là một trong mười người may mắn còn được sống đã bị bao vây rồi bị tiêu diệt mất hoàn toàn phiên hiệu. Một trận đánh ghê rợn, độc ác bạo tàn…

Mùa khô ấy, nắng to gió lớn, rừng bị ướt đẫm xăng đặc, cuồn cuộn lửa luyện ngục. Các đại đội đã tan tác đang cố co cụm, lại bị đánh tan tác. Tất cả bị na-pan (Bom na pan, bom lân tinh) tróc khỏi công sự, hóa cuồng, không lính không quan gì nữa rùng rùng lao chạy trong lưới đạn dày đặc, chết dúi ngã dụi vào biển lửa. Trên đầu trực thăng rà rạp các ngọn cây và gần như thúc họng đại liên vào gáy từng người một mà bắn. Máu tung xối, chảy tóe, ồng ộc, nhoe nhoét. Trên cái trảng hình thoi ở giữa truông, cái trảng mà nghe nói đến ngày nay cỏ cây vẫn chưa lại hồn để mọc lên nổi, thân thể giập vỡ, tanh bành, phùn phụt phì hơi nóng.

” Thà chết không hàng. . . Anh em , thà chết . . . ? ” – tiểu đoàn trưởng gào to, như điên, mặt tái dại, hốt hoảng hoa súng ngắn lên, và ngay trước mắt Kiên anh ta tự đọp vào đầu, phọt óc ra khỏi tai, Kiên líu lưỡi, kêu Oá Oá trong họng. Bọn Mỹ xông tới, tiểu liên kẹp bên sườn.

Đạn dày đặc tủa tới như đàn ong lửa. Kiên nấc to, buông súng ôm lấy một bên hông và khuỵu ngã; thong thả lăn từng vòng, từng vòng xuống lòng suối cạn, máu nóng hổi rưới đẫm bờ dốc thoải.

Những ngày sau đó quạ bay rợp trời, và sau khi bọn Mỹ rút thì mưa mùa ập xuống, lụt rừng. Bãi chiến trường biến thành đầm lầy, mặt nước màu nâu thẫm nổi váng đỏ lòm. Trên mặt nước lềnh bềnh xác người sấp ngửa, xác muông thú cháy thui, trương sình trôi lẫn với cành lá và những thân cây to nhỏ bị mảnh pháo băm. Khi lũ tan, mọi vật trồi ra dưới nắng lầy nhầy bọc trong lớp bùn đặc ghê tanh như thịt thối, Kiên lết dọc suối mồm và vết thương không ngừng nhỏ máu, thứ máu của xác chết, lạnh và nhớt. Rắn rết bò qua người anh. Thần chết sờ soạng.

Từ đó chẳng còn ai nhắc đến tiểu đoàn 27 nữa, mặc dù vô khối hồn ma ra đời trong trận bại vong ấy hiện vẫn lang thang khắp các xó xỉnh bụi bờ ven rừng, dọc suối chưa chịu chầu trời. Còn cái truông núi vô danh mịt mù lam chướng này thì từ bấy có tên là Gọi Hồn, cái tên nghe dựng cả tóc gáy. Đôi khi, có lẽ là vào những kỳ lễ lạt nào đó của giới các âm hồn, các toán quân đã chết của tiểu đoàn lại tụ họp trên trảng như là để điểm danh. Tiếng suối chảy, tiếng gió núi hú lên chính là tiếng nói của những hồn hoang binh lính mà người cõi dương ta thường nghe thấy và có thể thấu hiểu.

Kiên nghe kể đi đêm ở vùng này có thể nghe thấy chim chóc khóc than như người. Mà đúng là có loài chim như thế thật dù rằng chưa ai nhìn thấy chúng vì chúng chẳng hề bay mà chỉ một mực kêu thôi. Và tìm – khắp Tây Nguyên cũng không thể thấy ở đâu như ở đây các loại măng lại nhuốm một màu đỏ dễ sợ đến vậy, đỏ au như những tảng thịt ròng ròng máu. Còn đom đóm thì to kinh dị. Đã có người nom thấy những quầng sáng đom đóm lớn tày cái mũ cối, có khi hơn.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *